ẤU NIÊN KÝ SỰ BỘ – ACT 12 (III) (Q4)

[Cuốn 4] ACT 12 (III)

Edit: Cesia

*****

Hành Chi Thiên từng hỏi nàng có phải hoài hài tử của bọn họ hay không, nàng không phải không nghĩ tới, chỉ là mỗi lần nghĩ tới lại làm nàng cảm thấy khủng hoảng.

Nếu, thật sự hoài thai….

Đứa trẻ không phải là sự kết tinh từ tình yêu.

Trên người truyền đến đau đớn, cảm giác co rút tê dại tựa như truyền nhiễm khuếch tán khắp đi khắp tứ chi toàn thân, khiến thần kinh của nàng cực độ khẩn trương, nàng cuộn chặt người nằm trên đệm xe. Đứa nhỏ….

Đứa nhỏ, trăm ngàn lần không thể có việc gì.

Bạch Lạc Hề toàn thân đều cứng đờ, vẻ thanh tao lịch sự đã không còn trên mặt, nắm chặt tay lái, khẩn trương nhìn chằm chằm tiền phương….

Xe phóng đi rất nhanh, ánh đèn đường ở hai bên đường lướt qua mặt hắn có chút mơ hồ, hắn có vẻ như đã nhận ra điều gì đó, nhưng không nói gì, chỉ im lặng vươn một tay lau khô mồ hôi trên mặt nàng, cầm lấy tay nàng, thật chặt…. giống như đang tiếp thêm dũng khí cùng sức mạnh cho nàng, “Chi Nhược, nhẫn nại một chút, sắp đến rồi.”

Xe lao vút như bay, mặt đường lởm chởm, không bằng phẳng, thân xe xóc này dữ dội….

Hành Chi Nhược nhăn chặt mày, sắc mặt trắng bệch, rên rĩ nói, “…..A…. Lạc Hề, anh chạy chậm một chút cũng không sao, van anh chạy ổn định một chút.”

Cứ nghĩ tới cục cưng có khả năng bị mất, nàng liền cảm thấy một nỗi sợ hãi bất an trước nay chưa từng có.

Đến tột cùng là nàng làm sao vậy…. không phải là một đứa con hoang sao.

Sắc mặt nàng càng lúc càng trắng bệch, cười có chút vô lực thảm hại.

Là không bỏ xuống được đứa nhỏ trong bụng.

Vẫn là không bỏ xuống được đoạn nghiệt tình giữa nàng và Hành Chi Thiên.

Xe rốt cuộc thắng lại, cửa mở ra.

Bốn bề đều vắng lặng, trời tối đen đến mức làm cho người ta có cảm giác ngạt thở, tựa như toàn bộ cô hồn dã quỷ đều đã bị bóng đêm cắn nuốt. Cả người lâng lâng, nửa tỉnh nửa mê nàng cảm thấy bị người nào đó ôm lấy, trên người của hắn toát ra một mùi hương rất dễ chịu, ôm ấp đáng giá để dựa vào, cánh tay khỏe mạnh, mang đến cảm giác thật an tâm.

“Bác sĩ… bác sĩ đâu…. mau….” Hắn sốt ruộc la to, ngực phập phồng.

“Đứa nhỏ…. a….” Hành Chi Nhược cuộn tròn người, sắc mặt tái chợt.

“Không có việc gì, em nhất định không có việc gì…. Chi Nhược.” Bạch Lạc Hề dùng sức ôm chặt nàng trong lòng, thanh âm nhuốm đầy vẻ cầu xin, “Chịu đựng một chút, bác sĩ lập tức sẽ tới.”

Một cơn đau đớn truyền tới.

Đầu chảy đầy mồ hôi, nhắm mắt, nhíu chặt mày.

Đột nhiên cảm thấy có chút bi thương.

Hành Chi Thiên….

Hắn hiện tại tự thân còn khó bảo toàn, trước kia đối xử với nàng như thế.

Đứa nhỏ này cho dù sinh ra cũng sẽ không có cha…. không bằng cứ để cho nó mất đi.

“Đừng khóc, đừng khóc.” Bạch Lạc Hề an ủi hôn vào tai nàng, có gì đó ẩm ướt chảy xuống thấm gáy nàng, “Đứa nhỏ không có việc gì, chúng ta kết hôn, anh sẽ yêu thương nó giống như cha ruột.”

Bàn tay của Hành Chi Nhược đan vào tay hắn, mười ngón tay dùng sức, nắm thật chặt.

“Chi Nhược, anh yêu em.”

Khuôn mặt của nàng có thể là vì đau đớn hay vì cảm động, bị mồ hôi thấm ướt, lại càng mỹ đến làm cho người ta cảm thấy đau lòng.

Tiếng ồn ào…. bước chân vội vã….

Ánh đèn sáng rực, làm cho người ta cũng choáng váng, mơ hồ.

Hành Chi Nhược chỉ cảm giác lưng chạm vào lớp đệm mềm mại.

Có tiếng người ồn ào ở bên tai nàng nói gì đó, nhưng nàng cũng không cách nào nghe rõ.

Bạch Lạc Hề nắm chặt tay nàng,

Trên khuôn mặt tuấn mỹ lộ rõ lo lắng cùng đau lòng.

Nàng muốn cười, lại vẫn không thể cử động được khóe miệng.

Mãi cho đến khi,

Bị đẩy vào phòng cấp cứu.

Nụ cười đó  so với khóc càng khó coi hơn.

Sáng sớm.

Những tia sáng mặt trời rọi xuống tấm dra giường màu trắng.

Bạch Lạc Hề gõ cửa, bưng một bát canh vào.

Hành Chi Nhược ôm đầu chôn ở trong chăn, chỉ lộ ra có đôi mắt, hơi hơi khép lại, cười yếu ớt lẫn chút thẹn thùng, màu da ở trên trán đều nhiễm đỏ ửng.

“Cô bé hồ đồ, em thật là.” Bạch Lạc Hề đặt bát canh xuống, ngồi xuống đầu giường, cách một lớp chăn cầm lấy tay nàng, động tác vô cùng thân thiết, “Viêm dạ dày cấp tính bị em biến thành mang thai, em nha…. về sau muốn thế nào sống đây.”

“Em làm sao biết, nguyệt….” Hành Chi Nhược thấp giọng lầm bầm, xấu hổ đến thiếu chút nữa nghẹn thở, “Kinh nguyệt vẫn không đến.”

“Bác sĩ nói là do em thần kinh quá mức căng thẳng, phải thả lỏng, bằng không…. coi chừng mất kinh.”

Gối đầu bị ném bay qua.

Bạch Lạc Hề né tránh, đôi con ngươi trong veo lấp lánh, mang theo chút ánh sáng nhu hòa, nhìn nàng vẻ mặt ôn nhu. Bàn tay cũng nhẹ nhàng nắm chặt tay nàng, “Chi Nhược, mấy ngày nay cứ để anh chăm sóc em.”

Hành Chi Nhược hơi trố mắt nhìn hắn.

Bạch Lạc Hề thở ra một hơi dài, giống như cuối cùng cũng cố lấy dũng khí, “Anh biết đêm qua ở buổi tiệc là vì cự tuyệt Kỳ Tú Minh cho nên em mới nói như thế, anh cũng hiểu được. Tuy rằng không phải là thật…. nhưng khoảnh khắc đó là khoảnh khắc mà anh chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc đến như thế.”

“Lạc Hề….” Hành Chi Nhược trong mắt nổi lên chua sót.

Bạch Lạc Hề cười nói, “Dạ dày em không tốt, không thể ăn đồ lạnh, buổi tiệc hôm qua nhất định là ăn bậy bạ gì đó cho nên mới đau thành như thế, đêm qua làm anh sợ muốn chết, em không thể lại làm hại anh lo lắng nữa biết không, anh muốn em dưỡng hảo thân mình, đáp ứng anh…. đừng cự tuyệt anh được chứ.”

“Vâng.”

Trong đôi mắt của hắn thấp thoáng có thể nhìn thấy được những gợn sóng êm ả, nhu hòa của đại dương, tầng tầng lớp lớp sóng cuộn nối tiếp nhau…. hơi thở mang theo quyến luyến, lan tràn sắp chạm đến cái phần ôn nhu.

Hành Chi Nhược nhìn bất giác có chút hoảng hốt.

Tay nàng không tự giác xoa nhẹ bụng của mình, bằng phẳng lại trống rống.

Đứa nhỏ mối liên hệ duy nhất giữa nàng và Hành Chi Thiên đã không có.

Không đúng, chưa bao giờ có làm sao có thể mất đi….

Hành Chi Thiên,

Hiện tại đã không bao giờ nữa có thể ở trên người nàng lưu lại dấu vết gì…. điều này có phải dự báo cho nàng….

Nàng có thể bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc sống hạnh phúc thuộc về chính mình.

Cửa sổ phòng bệnh bị Bạch Lạc Hề mở ra…. Không khí thanh tân tươi mát lẫn với mùi bùn đất của buổi sớm theo cửa sổ lùa vào phòng, bóng dáng cao lớn của hắn dưới ánh mặt trời chiếu rọi tựa như thiên sứ lạc xuống phàm trần.

Bạch Lạc Hề tươi cười, bưng bát, múc một muỗng canh, thổi thổi, “Lại đây, uống một chút canh đi.”

“Nóng.”

“Thật không, thật xin lỗi.”

“Lạnh.”

Bạch Lạc Hề còn nghiêm túc cúi đầu, lông mi rủ xuống run rẩy, lại múc một muỗng canh, thổi, đặt ở trên miệng liếm qua một chút, thử độ nóng, “Bây giờ không nóng vừa uống, canh đã hầm hơn nửa đêm, hương vị đậm đà.”

Hắn cũng không biết tức giận sao, tính tình quá mức ôn.

“Lạc Hề….”

“Hử?”

“….”

“Không thích, trước nếm một chút, buổi tiệc hôm qua chỉ ăn có thịt dê lạnh, em muốn ăn gì đợi lát nữa anh đi mua cho em.”

“Lạc Hề, Lạc Hề….”

Hành Chi Nhược ghé đầu vào vai hắn, ôm lấy cổ hắn, có chút phiền muộn nói, “Anh đối với em thật quá tốt.”

Không cần hồi báo, cứ thế im lặng trả giá….

Thân mình hắn chân động, dùng thanh âm rất nhẹ nói với nàng, “Sau này anh sẽ đối đãi thật tối với em.”

Hành Chi Nhược ôm chặt cổ hắn, thân thiết hôn lên đó, hắn chỉ ngẩn ra trong chốc lát, lập tức nở nụ cười, hai cánh tay buộc chặt, để tiện cho nàng tùy ý xâm lược, thật quan tâm săn sóc.

Hắn vĩnh viễn vẫn ôn nhu như nước, tỉ mỉ im lặng săn sóc.

Chiếc tủ kê đầu giường đột nhiên ầm một cái, giống như có vật gì đó rớt xuống đất, bể nát.

Tiếng động mặc dù không lớn cũng đủ làm cho hai kẻ đang quấn quýt lấy nhau bị dọa giật mình.

Bát canh rới xuống đất, còn lại hơn phân nửa nước canh tràn ra thấm ướt mặt báo.

Báo? !

Thần sắc của Bạch Lạc Hề có chút mất tự nhiên, ngồi xuống nhặt lên tờ báo muốn giấu, động tác vụng về.

“Lạc Hề, anhd đưa cho em.”

Hắn cầm lấy trang giấy sũng nước, ngượng ngùng tới cho nàng, còn có chút buồn bực lầm bầm, “Kỳ quái, rõ ràng đã nhét kĩ trong ngăn tủ, như thế nào lại chạy ra.”

— —||

Giấu đồ động tác lại vụng về như thế, còn không biết nói dối,

Anh chàng này….

Còn có thể sống sót tới bây gườ quả là chuyện đáng kinh ngạc.

Chỉ là báo chí thông thường….

Chỉ có điều cả xấp báo dày, đầu mỗi trang đều in dòng tít bắt mắt về tin tức đính hôn…. “Người thừa kế của Hành thị cùng Bạch gia vụng trộm tự định chung thân” “Ngôi sao Kỳ Tú Minh bị cự hôn, người thừa kế Hành thị tự định chung thân.”….

Hành Chi Nhược gian nan nuốt nuốt nước miếng.

“Hành Chi Thiên bởi vì tội danh không thành lập đã được thả ra, hiện tại đầy đường đều là tin tức đính hôn của chúng ta.” Bạch Lạc Hề tiếp lấy xấp báo trong tay nàng, cuộn lại, chậm rãi nói, “Sáng nay anh vừa nhìn đến cũng bị hoảng sợ, vốn định đem giấu kỹ, xử lý xong mọi chuyện mới nói cho em biết, anh sẽ làm sáng tỏ với giới truyền thông.”

“Không cần, như vậy cũng tốt.” Hành Chi Nhược khẽ thở dài, một lần nữa nằm xuống, khép lại mắt.

…. Hành Chi Thiên nhìn thấy nhất định sẽ đau lòng, như thế cũng tốt.

(EnD ACT 4.12.3)

The URI to TrackBack this entry is: https://letsenjoytogether.wordpress.com/2011/06/22/%e1%ba%a5u-nien-ky-s%e1%bb%b1-b%e1%bb%99-%e2%80%93-act-12-iii-q4/trackback/

RSS feed for comments on this post.

15 phản hồiĐể lại bình luận

  1. Truyện hay quá . Cám ơn bạn

  2. Hay quá! Thanks nàng!

  3. thanks

  4. toi nghiep anh thien ghe!chac la dau kho lam day huhu!thanks ban

  5. Lạc Hề cứ như thiên sứ ý. Nhưng chỉ có thiên sứ mới có thể ở bên thiên sứ thôi. Mà Chi Nhược thì không phải.Tiểu yêu tinh thì phải ở bên đại ma vương ~^o^~

    • đồng ý 2 tay 2 chân với bạn😀
      chỉ có đại ma vương mới trị nổi tiểu yêu tinh này

  6. Chi Thiên đọc đc tin này chắc đau lòng mún chết. ta chỉ thix Chi Thiên vs Chi Nhược thôi.. thank nàng

  7. uhm, tội nghiệp Chi Thiên. Tới bây giờ lúc Chi THiên ko còn bên cạnh thì Chi Nhược mới bắt đầu nhận thấy tình cảm của mình, haiizz, ko biết khi nào 2 ng mới trở lại với nhau đây….

  8. luc nao cung nghi cho Hanh Chi Thien ma sao khong nhan ra tinh cam cua minh?
    Mun 2 nguoi tro lai voi nhau qua nang ah…
    thanks nang

  9. truyen hay qua! thank nang minh vao cham mat phong bi roi

  10. haizzzzzzzzzzzz
    chap nè không có Chi Thien
    toi nghiep bach lac he nhj!!!!!!!!!!!!\
    nhung tieu yeu tinh nhat dinh, nhat dinh se phai ve voi ma vuong cua ta thui

  11. hix,ta thương anh Thiên wa, càng thương anh Hề. Thôi thì, anh Thiên để cho em Nhược, Anh Hề để cho ta.há há, wa tuyệt, ta thề ta hứa ta đảm bảo sẽ ôn nhu yêu thương chăm sóc cho anh ý cả đời.Mà…he he, ta cùng ko ngại vất vả iu 2 anh còn lại đâu

    • Whoa, gặp được người đồng đạo!

  12. thanks nàng

  13. […] ACT 12 (I)  ~  ACT 12 (II)  ~  ACT 12 (III) […]


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: