ẤU NIÊN KÝ SỰ BỘ – ACT 13 (I) (Q4)

[Cuốn 4] ACT 13 (I)

Edit: Cesia

*****

Ở trong bệnh viện điều dưỡng mấy ngày, mỗi ngày trải qua đều thật an bình, không khí thanh tân quyện với mùi hương tươi mát của lá cây, không có người đến quấy rầy, chỉ có Bạch Lạc Hề ở cùng nàng, tri kỷ chiếu cố.

Ngày trôi qua thật mau, nhoáng một cái đã qua ba tháng, khoảng thời gian này nói dài cũng không dài, nói ngắn cũng không ngắn, có thể phát sinh rất nhiều chuyện.

Ví dụ như Hành Chi Thiên biến mất khó hiểu….

Lại ví dụ như nàng cùng Bạch Lạc Hề như hình với bóng, tin tức đính hôn của bọn họ đã truyền đi khắp thế giới.

Nhưng không hiểu sao nàng vẫn cảm thấy thiếu một cái gì đó….

Mọi thứ trong tòa thành vẫn không thay đổi, phòng của Hành Chi Thiên vẫn được người hầu quét dọn sạch sẽ, căn phòng không có gì thay đổi, vẫn giống như ngày hắn rời đi.

Hành Chi Nhược nhẹ nhàng khép cửa lại, hoảng thần trong chốc lát, đảo mắt quanh bốn phía.

Chăn đệm được xếp gọn gàng.

Trên giường còn thoang thoảng mùi long hương cổ xưa.

Lúc hắn đi không mang theo bất kỳ thứ gì, sau khi được vô tội phóng thích cũng không trở về, công ty cũng không đi, ví tiền, quần áo cũng không lấy.

Tìm lần hết khách sạn cũng không tìm được người, hắn sống ở đâu….

Nàng cầm lên chiếc áo sơmi trắng bên cạnh, vùi đầu, hít sâu vào một hơi.

Trong ánh mắt lộ ra bi thương….

Căn phòng đã không còn ai, trống rỗng.

Mở ra tủ quần áo của hắn, lướt qua những bộ tây trang được sắp xếp ngay ngắn…. Những bộ quần áo từng mặc ở trên người hắn, cả những bộ hắn chưa từng mặc qua…. Chất lượng vải tuyệt hảo, cọ qua da thịt có chút ngưa ngứa, cảm giác từ đầu ngón tay truyền vào lòng…. kéo theo từng đợt co rút, trái tim cũng đau buốt.

“Chi Nhược.” Một giọng nói trong trẻo vang lên từ dưới lầu, có chút ngập ngừng, “Có thể xuống giúp một chút không?”

“Đến đây.” Hành Chi Nhược thu hồi thần, vỗ vỗ hai má, sửa sang lại mọi thứ xong, đi xuống lầu.

Một người hầu đang che miệng cười trộm, nhìn thoáng qua Hành Chi Nhược liền vội vã đi ra nhà ăn.

Trong phòng bếp một người đàn ông cao lớn đang mặc tạp dề, tay áo sơmi xăn lên, hắn cúi đầu thật cẩn thận lóc xương cá chép, động tác có chút lóng ngóng, trên khuôn mặt thanh tú lộ ra nụ cười yếu ớt nhu hòa.

“Giúp anh thái hành.”

“Được rồi, hôm nay làm món gì ngon đây? Bác Câm đâu, sao lại không để bác ấy hỗ trợ?”

“Anh muốn tự mình làm vài món cho em.”

“….. Anh biết làm?”

“Trong sách có ghi, cá chép lóc xương cắt lát, bỏ vào nồi, sau đó thêm rau xanh, gừng, hành, tỏi, muối, nấu 20 phút, bỏ đậu vào, sau đó nêm hạt tiêu, hoa tiêu, hồ tiêu, bột ngọt, trộn với mỡ heo nấu là có thể ăn. Rất đơn giản.”

Nói dĩ nhiên đơn giản….

Có sách nấu ăn nào lại đi viết phức tạp, thật là.

Hành Chi Nhược không nói gì.

Bạch Lạc Hề mỉm cười, dùng tay áo lau mồ hôi trên mặt, đôi con ngươi trong suốt thấy đáy liếc nàng, bổ sung thêm một câu, “Mấy ngày nay khẩu vị của em không tốt, trong sách nói canh cá vân sơn có thể kích thích thèm ăn.”

Nói xong cúi người, thuần thục mở bếp, thêm dầu vào nồi.

Hai mắt của Hành Chi Nhược có chút cay cay, có lẽ bị khói hun, có lẽ là vì cảm động…. Trong đầu có thứ gì đó dần dần mềm hóa, giống như khối mỡ heo đang nổi lềnh bềnh trong nồi nước sôi kia.

Phi….

So sánh kiểu gì.

Hành Chi Nhược xoa xoa mắt, nhìn theo bóng dáng bận rộn của hắn.

Nếu không phải khi đó hắn ôm lấy nàng nói, chúng ta kết hôn đi, nếu quả thật có đứa nhỏ anh sẽ tự tay nuôi nấng nó, thì có lẽ cho đến bây giờ nàng vẫn còn đang bàng hoàng….

Ba tháng trầm lặng có hắn làm bạn bên người, hắn thủy chung vẫn trả giá không cần hồi báo.

Có lẽ hắn thật sự yêu nàng.

Vậy còn nàng?

Nàng không phân biệt rõ tình cảm đối với hắn lúc trước là mê luyến hay là yêu, bất quá trải qua nhiều chuyện như vậy, mất đi lại có được, nay Hành Chi Thiên đã biến mất, bỏ lại cả tập đoàn Hành thị, mỗi ngày nàng đều phải đi đối mặt với dục vọng cùng quyền thế, nàng mệt mỏi…. Có lẽ, về đến nhà, có Bạch Lạc Hề mang lại cho nàng cảm giác thanh khiết, khoan khoái thật đáng để nàng dựa vào.

“Giới truyền thông đem tin tức kết hôn của chúng ta truyền đi  khắp thành phố.” Bạch Lạc Hề cầm trong tay nguyên liệu nấu ăn, động tác dừng lại một chút.

Trong giọng nói có chút không xác định, thấp giọng hỏi, “Em thật sự quyết định y theo nguyên kế hoạch đính hôn với anh?”

“Vâng.” Hành Chi Nhược ngoan ngoãn gật đầu.

Bạch Lạc Hề mỉm cười yếu ớt, khoảnh khắc này trên khuôn mặt tuấn tú tràn ngập cảm động, hắn gục đầu xuống hạnh phúc hầm canh, “Anh giống như đang nằm mơ.”

Hành Chi Nhược tựa mặt vào lưng hắn, vùi đầu, từ phía sau ôm chặt lấy hắn, thanh âm rầu rĩ, “Anh một ngày hỏi đến mấy lần, không chán sao.”

Bạch Lạc Hề xoay người, vòng tay cũng buột chặt, ôm nàng vào lòng, vui vẻ nói, “Tuy rằng mỗi ngày đều hỏi anh vẫn cảm thấy giống như đang nằm mơ, lơ lửng giữa chín tầng mây, không có cảm giác chân thật.”

Giống như bị lời nói lơ đãng của hắn đâm trúng chỗ đau, thân mình của Hành Chi Nhược không lộ ra dấu vết run rẩy một chút, đẩy ra hắn, “Được rồi, anh nghỉ ngơi đi, việc còn lại cứ để em.”

Bạch Lạc Hề không lên tiếng đáp lại, đứng thẳng người, một lúc lâu mới nhẹ giọng thốt ra, “Em đang đợi hắn sao…. Em thoạt nhìn tâm tình không tốt.”

Hành Chi Nhược chấn động, ngoảnh mặt sang hướng khác, khẩu thị tâm phi nói, “Không có.”

Bọn họ đều biết, “hắn” trong miệng là chỉ ai.

Bạch Lạc Hề giống như tự an ủi, khẽ cười, “Công ty nhiều việc như thế, em cũng không đến làm, anh biết em đang đợi hắn trở về, hắn hiện tại cái gì cũng không có, tiền cũng không…. Anh giúp em tìm Chi Thiên về.”

“…. Vì sao…. muốn tìm anh ấy.” Hành Chi Nhược túm lấy áo hắn kéo về, “Đừng nhắc tới anh ấy nữa được không?”

Bạch Lạc Hề sửng sốt, trong sáng nở nụ cười, khom người ôm lấy nàng, vò vò tóc nàng. Hành Chi Nhược bị bắt vùi đầu trước ngực hắn, nhìn thấy trên áo sơmi trắng của hắn dính vài vết dầu mỡ, có lẽ là lúc nãy hầm canh không cẩn thận bắn lên, trong ấn tượng của nàng Bạch Lạc Hề hơi có chút bệnh nghiện sạch sẽ, trước kia hắn chưa từng xuống bếp, nhưng hôm nay lại học nấu ăn, sợ bệnh bao tử của nàng lại tái phát, đau chết đi sống lại, sợ khẩu vị của nàng không tốt…. luôn nghĩ biện pháp làm ra món ngon cho nàng….

Hành Chi Nhược bất giác có chút hoảng hốt.

“Anh không muốn nhìn thấy em không vui. Em có biết không, mỗi  khi nhắc đến tên của người kia, anh có thể cảm giác được em bất an, anh hiểu được, anh đều biết.”

Trong ánh mắt trong suốt cố chấp của hắn hiện lên điểm đau thương, rõ ràng đang nói, anh đều biết, em không muốn nói, anh cũng sẽ không nói.

Canh hầm từ từ, lửa nhỏ.

Nước canh không sôi trào, cũng không có hơi nước bốc lên.

Nhưng vẫn làm cho Chi Nhược cảm thấy nóng hổi…. chính là cái loại cảm giác bị ánh mắt trong suốt kia xuyên thủng, thấu suốt, làm nàng cảm thấy xấu hổ vô cùng.

“Phòng bếp nhỏ, nóng quá….”  Hành Chi Nhược cười, nhíu mày, chuyển hướng đề tài, “Được rồi, anh ra ngoài trước đi, việc còn lại cứ để em.”

Hắn đi mỗi bước lại ngoảnh đầu lại nhìn.

Ánh mắt có chút không cam nguyện, bướng bỉnh.

“Trong ngăn tủ phía dưới có DVD, anh mở xem đi.”

Nước canh đậm đặc, mùi hương mê người lan tỏa theo không khí.

Nàng lau dọn sạch sẽ xong trở lại đại sảnh.

Bạch Lạc hề đang ngoan ngoãn nghe lời ngồi trên ghế sofa, khoanh chân, một tay chống đầu, ánh mắt trốn tránh, dáng vẻ tựa hồ như muốn nhìn lại không dám nhìn….

Màn hình chớp sáng.

Khuôn mặt của hắn đỏ rực, cực kỳ giống như màu tôm luộc.

Âm lượng mở rất lớn, thanh âm của một đôi nam nữ đang tán tỉnh chơi đùa ở trong nước.

“Ừ…. Ha…. Chậm một chút…. Ưm….”

“Bảo bối, thật chặt…. Ưm….”

Giận!

Cái tên Yêu Chi này…. bỏ phim quái gì ở trong ngăn tủ.

Tiếng kêu của cô nàng kia phải gọi quá mức lẳng lơ, kêu đến nửa người nàng đều bị tê dại, mệt Bạch Lạc Hề còn có thể chống đỡ được lâu như vậy.

Phim AV….

“Chi Nhược, này…. Anh không phải muốn xem, thân thể là lạ, không thoải mái.”

“Điều khiển từ xa, chuyển kênh.”

Hành Chi Nhược cũng sắp xấu hổ muốn chết, xem xét ánh mắt Bạch Lạc Hề đang nhìn nàng, nhìn thế nào cũng cảm thấy vẻ mặt của Tiểu Bạch nhìn nàng có chút ủy khuất thêm một chút bất hảo tâm.

Sẽ không phải là….

Đây là nhà của bọn họ, ngày thường rảnh rỗi bỏ phim X vào giải trí.

Chờ Yêu Chi trở về, nhất định phải tự tay băm hắn ra.

Thân mình của Bạch Lạc Hề càng lúc càng cứng ngắc, lưng thẳng đứng, vẫn không nhúc nhích…. Muốn bảo hắn đi tắt TV là không có khả năng.

Hành Chi Nhược vói tay bắt lấy điều khiển từ xa, trượt…. thân mình bị nghiêng đi, chân mềm nhũn lảo đảo ngã nhào vào người hắn, mà cái tay kia cũng thật khéo đụng tới chỗ đó của hắn…. cách lớp vải quần, nàng cũng có thể chạm đến vật gì đó nóng rực, cứng rắn, đang trương lên, Bạch Lạc Hề phát ra tiếng rên rĩ, ánh mắt càng phức tạp liếc nhìn nàng, Hành Chi Nhược giống như bị điện giật, lập tức rút tay về.

Nàng dám thề với trời, nàng thật không phải cố ý.

(End ACT 4.13.1)

The URI to TrackBack this entry is: https://letsenjoytogether.wordpress.com/2011/06/27/%e1%ba%a5u-nien-ky-s%e1%bb%b1-b%e1%bb%99-%e2%80%93-act-13-i-q4/trackback/

RSS feed for comments on this post.

18 phản hồiĐể lại bình luận

  1. temmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmm
    thanks nàng
    yeeeeeeeeeeeeaaaaaaaaaaaaaah
    các pác thông cảm ,pé lần đầu được tem

  2. truyen hay qua ! em doc mot leo lun ^.^. cam on ss nhieu .

  3. Truyện rất hấp dẫn
    Cám ơn bạn

  4. Hai anh em nhà họ Hành này có gu film thật … >_,<

  5. Có phải Chi Nhược đang tìm kiếm hình ảnh của Chi Thiên thông qua Lạc Hề không ta? Mà “Yêu” khác “mê luyến” ở chỗ nào vậy? Ta đã cho rằng hai cái là một >,<

  6. hehe cho nao vay ta?thanks nang

  7. sax. di chit day. tkssssssss

  8. chắc Chi Thiên biến mất đột ngột để xuất hiện hoành tráng hơn đó…. thank nàng

  9. thanks

  10. trời trời…anh Chi Thiên ơi, làm ơn xuất hiện đi không là vợ anh ngoại tình ah…
    thanks nàng

  11. den ngay cuoi cua chi nhuoc chi thien moi xuat hien dung k ta
    thanks

  12. Hic, nếu tới ngày cưới mà Chi Thiên mới xuất hiện thật thì lại tội cho Bạch Lạc Hề😦 tốt hơn là anh tái xuất hiện sớm 1 tí đi :))

  13. thanks nàng nhé

  14. Ôi yêu quá đi thôi

  15. hihi cứ đà này thì lại khổ bạch lạc hề thui!!!!!!!!!!
    Chi Thiên ơjjjjjjjjjjjjjjjjjjjj
    anh mau về đi nhá
    mong quá mà vẫn chưa thấy
    thanks nhìu nha

  16. toi nghiep Chi Thien Chi Nhuoc co yeu CT k sao lai doi xu voi a nhu vay, CN dung la nhu nhuoc qua ma!!

  17. […] ACT 13 (I)  ~  ACT 13 (II)  ~  ACT 13 (III) […]

  18. Wonderful, what a website it is! This weblog
    provides valuable information to us, keep it up.


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: