ẤU NIÊN KÝ SỰ BỘ – ACT 14 (I) (Q4)

[Cuốn 4] ACT 14 (I)

Edit: Cesia

*****

Một người đàn ông bảo vệ giữ gìn cô gái mà mình yêu hơn mười năm ngay cả cửa cũng không cho nàng bước ra, nếu biết cô gái đó kết hôn mà chú rể không phải mình, hắn sẽ phản ứng như thế nào? Không ai biết….

Hôn sự của người thừa kế của tập đoàn Hành thị cùng con trai độc nhất của đổng sự học viện Hoàng Gia rầm rộ huyên náo cả giới truyền thông.

Nhưng Hành Chi Thiên vẫn không xuất hiện.

Tòa thành mấy ngày nay thật im lặng.

Cuối mùa xuân đầu mùa hạ, giữa trưa ánh mặt trời gay gắt, tiếng ve sầu kêu rên ầm ĩ giữa những tán cây, ngẫu nhiên có một trận gió thổi qua nhưng vẫn không thể giảm bớt đi cái nóng.

Hành Chi Nhược khiêng một cái ghế nằm ra ban công, chân trần lười biếng cuộn mình trên chiếc ghế mây…. nhắm mắt….

Mơ mơ màng màng.

Tựa hồ nàng nghe được tiếng than nhẹ, thanh âm của một người đàn ông, ôn tồn, tựa hồ như đang nói, nhóc con, lười thế này, thật không làm người ta bớt lo.

Mặt trời gay gắt, nàng có thể cảm giác được da thịt bỏng rát, bị phơi nắng đến sắp tổn thương…. rát bỏng, chóp mũi cũng đẫm mồ hôi.

Nhưng vẫn bướng bỉnh nhắm chặt hai mắt….

Người nọ đang giúp nàng che nắng, cúi xuống cầm lấy bàn chân đang lấm tấm mồ hôi của nàng, săn sóc giúp nàng mang hài vào.

Lòng bàn tay của hắn thật ấm, rất giống với một người.

Người kia cũng đã từng yêu thương quan tâm săn sóc nàng như thế, sợ nàng nóng sợ nàng lạnh, ngậm trong miệng sợ tan, cầm trong tay lại sợ người ta cướp mất.

Buổi tối, sẽ lén lút xuyên qua mật thất đi đến giường nàng, ôm nàng cùng ngủ.

Những lúc trời mưa sấm sét, hắn sẽ giúp nàng che hai lỗ tai, dỗ nàng nín khóc.

Còn ở những ngày mùa đông rét lạnh, bên cạnh lò sưởi, dùng thảm lông ôm chặt lấy nàng…. dùng nhiệt độ cơ thể để sưởi ấm cho nàng, hai người không mở máy điều hòa, chỉ nằm ườn ở trên ghế sofa, xem tivi, hắn ngẫu nhiên lại cười tủm tỉm điểm vào chóp mũi của nàng, đút cho nàng đồ ăn vặt.

Những chuyện đó đã là quá khứ….

Hết thảy mọi thứ bị nàng xem nhẹ nay cũng đã thành quá khứ.

Hành Chi Nhược đột nhiên cảm thấy thật thương cảm, những đoạn ký ức vụn vặt giữa hai người giống như máy chiếu lướt qua óc nàng, những chi tiết thật bình thường lại khắc sâu không thể xóa nhòa.

Thanh âm của người đàn ông kia hỗn loạn thở dài, bàn tay duỗi ra xoa hai má nàng, lệ nóng bỏng thấm ướt tay hắn.

Hành Chi Nhược đột ngột mở choàng mắt, “Chi…. Thiên….”

Ánh mắt trời thật mãnh liệt, chói mắt làm cho nàng không khỏi nheo lại mắt. Hành Chi Nhược ngồi bật dậy, nắm chặt tay hắn, đầu có chút choáng váng, sau một hồi mới tỉnh táo lại, đập vào mắt nàng là khuôn mặt của Yêu Chi, nàng bất giác có chút ngượng ngùng.

Yêu Chi giật mình sửng sốt, hơi kéo tay về, cười có chút không được tự nhiên, “Lại nằm mơ? Đừng phơi nắng, nhìn em xem đầu óc đều không tỉnh táo, sắp kết hôn…. lại không biết quý trọng bản thân,” hắn giương mắt cười, đưa tay xoa mái tóc rối bù của nàng, vuốt lại ngay ngắn, ôn nhu nói, “Phơi đến đen thui giống như người Châu Phi, đến lúc đó xem em như thế nào mặc áo cưới màu trắng.”

Ánh mắt của Hành Chi Nhược có chút ảm đạm, chỉ cảm thấy trên mặt lành lạnh, dùng tay áo lau…. ẩm ướt.

“Em cứ nghĩ anh ấy…. đã trở lại.”

“Không có.” Yêu Chi đơn giản phun ra hai chữ, ngữ khí thật khẳng định.

Trên lầu đột nhiên truyền đến tiếng động nhỏ, hình như từ phòng của Hành Chi Thiên truyền ra.

Hành Chi Nhược số chết trừng Yêu Chi, nheo mắt, đột nhiên đẩy hắn ra chạy về hướng lầu.

Là hắn sao….

Mất tích đã lâu Hành Chi Thiên, hắn rốt cuộc đã trở lại sao.

Cửa ầm một cái, mở ra.

Hành Chi Nhược thở hổn hển vịn cửa, ngẩng đầu kích động nhìn quanh phòng, cửa sổ mở ra, gió lùa vào phòng, mang lại cảm giác khô nóng không chịu nổi.

Trong phòng không có bóng người, chỉ có những vật dụng bày trí lạnh như băng cùng với Trần Thẩm vẻ mặt khiếp hãi đứng đó, trên tay bà đang cầm một hộp giấy.

Nụ cười trên mặt của Hành Chi Nhược tắt ngụm, cực kỳ thất vọng.

“Trần Thẩm, bà đang làm gì ở đây?”

“Tiểu thư, thiếu gia không còn ở đây, tôi muốn dọn dẹp một chút, nhân tiện vứt bỏ một số đồ không cần dùng.”

“Ai nói anh ấy không còn ở đây, anh ấy chỉ là ra ngoài…. sẽ trở về, bất cứ thứ gì trong phòng này cũng không được phép chạm vào.”

Hành Chi Nhược nói xong có chút kích động, đoạt lại hộp giấy, đẩy Trần Thẩm ra ngoài, đóng cửa lại.

Bên trong hộp giấy quả thật chứa một vài đồ vật không còn sử dụng….

Bút máy, tờ giấy xếp hạc đã bị cắt một nửa, còn có cái yếm đã bị rách thêu hình mặt cười của bé gấu.

Những thứ này đều là đồ chơi trước đây của Hành Chi Nhược, chơi chán vứt bỏ mới dùng lấy lòng đem tặng cho Hành Chi Thiên.

Nếu không phải Trần Thẩm lấy ra, nàng căn bản đã quên mất.

Nhưng….

Hắn vẫn còn giữ lại trong phòng, nhất định là để ở chỗ thường xuyên có thể nhìn thấy được, bằng không Trần Thẩm cũng sẽ không nhìn thấy định đem vứt bỏ.

Hành Chi Thiên….

Đến tột cùng anh đang trốn ở đâu, vì sao không đến gặp em.

Hành Chi Nhược nhào vào giường, mặt nhẹ nhàng cọ vào nệm giường, hít sâu vào, cầm lấy bức ảnh bọn họ chụp chung nằm ở đầu giường, ngón tay từng chút từng chút một vuốt ve, bức ảnh chụp ở trước tòa thành chàng trai nhìn cô gái nhỏ, ánh mắt tràn ngập sủng nịnh, tại sao lại làm cho lòng của nàng đau đến thế….

Thứ năm tuần sau sẽ là buổi lễ đính hôn của nàng cùng Bạch Lạc Hề.

Nếu nói, nàng có chuyện gì không yên lòng,

Thì chính là Hành Chi Thiên….

“Anh sẽ đến tham dự hôn lễ của em sao?” Hành Chi Nhược thì thào tự nói.

Nụ cười của chàng trai trong ảnh như thế lóa mắt, đầu ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn, nhịn không được run run, trái tim đau đến không thở nổi.

Chi Thiên,

Anh thật ngốc, nơi này là nhà của anh, tập đoàn Hành thị cũng nên là của anh, mọi thứ đều từng do anh quản lý.

Một tờ di chúc, buồn cười huyết thống, có thể phủ định tất cả những cố gắng anh đã làm mấy năm qua sao….

Vì sao anh không trở lại.

Anh không biết…. em đang đợi anh sao….

Em sắp kết hôn,

Chờ anh tới tham gia hôn lễ của em.

(EnD ACT 4.14.1)

P.S: Bong!!! Bong!!! Bong!!! Attention! Chap sau, chào đón sự trở lại của bé Thiên! Chào đón cho sự trờ lại của bé Thiên, ta lại đi vote cho bé đây.

The URI to TrackBack this entry is: https://letsenjoytogether.wordpress.com/2011/07/08/%e1%ba%a5u-nien-ky-s%e1%bb%b1-b%e1%bb%99-%e2%80%93-act-14-i-q4/trackback/

RSS feed for comments on this post.

21 phản hồiĐể lại bình luận

  1. Tem ư?!

    • Ôi ta yêu quá, nàng ơi, mau mau cho ta gặp bé Thiên đi mà! Ta mong ngóng đến chết mất

  2. Có trở lại để tham dự lễ đính hôn của người yêu không
    Cám ơn

  3. hí hí, ta vừa làm thủ tục thi xong là thấy mail báo có act mới là chạy vô nè
    nàng thấy ta quan tâm nàng có nhiều hông? tình cảm dạt dào thay lời càm ơn của ta luôn ^^~
    truyện nàng edit ta là ta ứ có xem QT trước nhá =.=

    —-

    ta yêu nàng là xạo =)) yêu Thiên ca cơ :(( Thiên ca, mau quay về với em oaoaooaa, hôm nay em sẽ vote cho anh suốt 10min luôn
    Thiên ca Thiên ca Thiên ca
    còn anh điêu phu ta ko có hóng hớt hổng phải vì ta hổng thích đâu nha, tại ta tò mò quá lỡ coi hết QT rồi :((, qua đó sợ lảm nhảm rồi lộ hết ráo, thiên hạ vác dép chọi >”<

    • Cám ơn, cám ơn chân thành cám ơn tình yêu của nàng. Ngó ngó xuống dưới…. mừng hụt a….. lườm, đi trở vô.

      Ai da, ta không hạn chế spoil, cứ thoải mái tám, tình hình edit là dựa theo tinh thần hóng hớt của các nàng mà, càng sôi động càng vui.

      À, quên, chúc thi tốt nha!

  4. huhu, lau qua.
    tks

  5. oi ta mong gap thien ca mun chit lun na!thanks nang nhiu

  6. thanks nàng

  7. thanks ss
    truyen hay qua a

  8. ko biet dam cuoi co dien ra ko nhi

  9. Chap nay lam ta dau long qua co. Biet Chi Thien yeu minh den phat dien, lai mong Chi Thien ve du hon le cua minh. Nhu vay co ac qua khong ha Chi Nhuoc ??? >,<

  10. oh yeah, bõ công mong ngóng. bé Thiên sắp quay lại, cướp cô dâu đê…. thank nàng

  11. Haha. Mình là mình cũng thjx Chi Thiên. Thanks ssha. Mình là mình cũng thjx Chi Thiên. Thanks ss

  12. mong Chi Thien tro lai qua
    Thanks

  13. thanks

  14. thank bạn :”>

  15. TT___TT

  16. thanksssssssssss…………………….. nàng nhiều nhiều nha truyện hay lém. lần đàu ghé nhà nàng hổng biết nói gì ngoài tiếng cảm ơn cả, hihi. mà hổng biết gửi được không nữa máy của mình dở chứng nên com toàn lỗi thôi. hic hic nàng thông cảm nha đọc đến giờ mới com.

  17. TRO LAI DI !!

  18. =___________= càng đọc càng không biêt ủng hộ ai =____= đau lòng bao phủ. haizzzzz Tú Minh à, ngươi có lẽ thua vì ngươi không có được cái môi trường gd biến thái như 3 kẻ nhà này. Bạch tiểu tử thì càng đừng nói =))

  19. Chap này hayy nhất cả truyện đó nha ;”xxx làm người ta mún khóc T^T


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: