ẤU NIÊN KÝ SỰ BỘ – ACT 15

[Cuốn 4] ACT 15 

Bạch Lạc Hề phiên ngoại

Edit: Cesia

*****

Drap trải giường màu trắng tản ra thoang thoảng vị thuốc, chai nước biển treo trên cao đang truyền vào thân thể cao lớn đang nằm trên giường, hắn đưa lưng về phía ta, trên đầu quấn băng gạc, vẫn lặng im, tựa hồ không có dấu hiệu tỉnh lại.

Đã nhiều ngày trôi qua, xem ra bệnh tình của Hành Chi Thiên vẫn không có chuyển biến tốt.

Chi Nhược có lẽ rất mệt mỏi, cánh tay của nàng vắt ngang đầu giường, đầu gối lên trên nệm giường, cứ như thế ghé trong phòng bệnh ngủ say.

Tư thế ngủ vẫn bất nhã như trước, mày nhíu lại, lệ vẫn còn ẩm ướt nơi khóe mắt….

Rất muốn giúp nàng lau khô nước mắt,

Rất muốn an ủi dỗ dành nàng…. nhưng như thế vẫn không thể đủ.

Ta không biết mình đã thích nàng bao lâu, lớp bụi thời gian đã làm phai nhạt đi rất nhiều.

Trước kia chỉ cần có thể đứng ở bên cạnh nàng cả người liền cảm thấy thoải mái, loại cảm giác này không giống với tim đập gia tốc trước đây, mà giống như mặt nước êm ái hiền hòa, chảy xuôi bất tận, có lẽ tựa như cha ta từng nói, chính là vợ chồng thiên trường địa cửu.

Ta đã từng cho rằng chúng ta không bao lâu nữa sẽ kết hôn, sau đó có thể sống bên nhau trọn đời.

Tiệc rượu chiêu đãi tân khách đã chuẩn bị đâu vào đó, áo cưới cũng đã thử…. thuần trắng không tỳ vết, màu sắc mà nàng yêu nhất, giáo đường cũng là hai chúng ta cùng nhau chọn.

Nhưng giấc mộng rồi đến một ngày cũng phải tiếp cận hiện thực.

Kể từ khoảnh khắc di chúc tuyên bố, Hành Chi Thiên bỗng dưng biến mất.

Kể từ ngày Hành Chi Thiên được an trí ở phòng bệnh này, giấc mộng của ta cuối cùng vẫn phải tan biến.

Bị nàng từ hôn, không phải ta không nghĩ đến….

Nhưng khi cái ngày này đến vẫn làm cho ta tay chân luống cuống, bàng hoàng.

Nàng nhấn mạnh từng chữ nói, thật xin lỗi.

Tuy rằng ta đã sớm dự đoán được sẽ có ngày này,

Trái tim vẫn không thể tránh khỏi buốt đau.

Ta biết, nàng yêu Hành Chi Thiên, cho dù nàng từng dùng ánh mắt si mê nhìn ta, vuốt ve khuôn mặt ta nói nàng yêu ta, khi đó ta vững chắc tin tưởng lời của nàng…. bên trong sự mãn nguyện ta cũng hiểu được, đó chính là mê luyến…. không phải tình yêu.

Cô bé ngốc này, sống bao nhiêu năm, ngay cả chính mình trong lòng đến tột cùng yêu ai cũng không biết.

Ta đối với em chẳng phải cũng đang lừa mình dối người sao.

Nàng vẫn luôn tìm tung tích của Hành Chi Thiên.

Ta giúp nàng….

Sự lo lắng cùng mỏi mệt của nàng,

Nhất cử nhất động của nàng ta đều xem ở trong mắt, lúc này Hành Chi Thiên ngay tại trên giường im lặng nằm…. nàng rốt cuộc có thể ngủ một giấc an ổn, hai người nắm chặt tay nhau.

Nàng canh giữ bên người hắn….

Ta canh giữ bên người nàng.

Không biết là mỉa mai, ta lại cảm thấy hình ảnh thật đẹp…. Nét mặt ngủ say của hai người bọn họ, đẹp như một bức họa, nhưng bên trong bức họa lại không có vị trí của ta.

Đau lòng, lại bởi vì cười mà đau đớn.

Yêu Chi nói đúng, Chi Nhược có thể hạnh phúc, nhưng hạnh phúc của nàng không phải do ta mang lại.

Tuy rằng ta từng hết lần này đến lần khác tự nhủ với mình, ta sẽ tận hết mọi khả năng, cho dù chỉ là một chút hạnh phúc nhỏ nhoi ta cũng muốn mang lại cho nàng.

Nhưng khi nhìn thấy hình ảnh của Hành Chi Thiên ngồi xổm trước đài phun nước ngấu nghiến hộp cơm trong tay, nhìn đến trên mặt của Chi Nhược toát ra vẻ thương cảm cùng vui sướng,

Nhìn đến Hành Chi Thiên ngã xuống trong vũng máu….

Vẻ sợ hãi cùng vô tận bi thương trên mặt của Chi Nhược đã đâm sâu vào mắt ta.

Nàng không khóc cũng không ầm ĩ…. chỉ đứng đó, hoảng hốt nhìn hắn, tựa như đang dùng hết mọi khí lực khắc sâu hình bóng của hắn vào trong xương, trong tâm khảm.

Giây phút đó ta cảm thấy sự tồn tại của mình là dư thừa.

Có người từng nói quá mức bi thương tâm sẽ chết, đau đến mức tận cùng lệ không thể tuôn rơi.

Ta từ trên mặt của nàng nhìn thấy được vẻ mặt đó,

Nàng càng đau bao nhiêu thì chứng tỏ nàng càng yêu hắn bấy nhiêu….

Bác sĩ nói Hành Chi Thiên mất máu quá nhiều, não bị chấn thương nặng, không biết khi nào sẽ tỉnh lại, có lẽ là một hai ngày, có lẽ là hai ba tháng…. có lẽ là cả đời.

Chi Nhược quyết đoán thối hôn, đẩy ta rời khỏi nàng, nhốt mình ở  trong phòng bệnh cự tuyệt gặp bất kỳ ai…. Vẫn như thế ở cùng hắn, ta cũng chỉ có thể đứng xa xa nhìn hai người bọn họ.

Nàng biểu hiện kiên cường…. kiên cường đến làm cho ta đau lòng….

Đây có thể xem như người hữu tình sẽ trở thành thân thuộc sao,

Vậy còn ta…. tính là cái gì….

Kỳ thật, ta sớm nên đoán trước được sẽ có ngày này, mỗi đêm đều ôn đi ôn lại cảm giác này rất nhiều lần, trừ bỏ đau khổ còn có chút khoái hoạt, hạnh phúc không phải mỗi người đều có thể đạt được, chỉ cần Chi Nhược có…. vậy đủ rồi.

Tình yêu chỉ có hai người mới gọi là tình yêu…. có thêm sự chen vào của nhiều người, tình yêu sẽ chỉ trở thành bi kịch.

Sự ra đi của một người có thể đổi lấy hạnh phúc của hai người, đủ…. cũng đáng giá. (Cesia: Ô…. ô…. trái tim ta bắt đầu rục rịch rồi, ta cũng yêu Bạch Lạc Hề, Chi Thiên cứ để cho Chi Nhược đi, tiểu Bạch của ta.)

Giờ đây ta đã có thể giải thoát, còn Kỳ Tú Minh?

Hắn khi nào thì biết được tâm tư của Chi Nhược?

Có lẽ ngay từ đầu hắn đã biết, bằng không cũng sẽ không trăm phương nghìn kế dồn ép Hành Chi Thiên.

Ngay cả khi tin kết hôn giữa ta và Chi Nhược truyền ra, hắn vẫn bình chân như vại.

Hắn từ đầu tới cuối không thèm để ý đến ta, chỉ liên tiếp tìm Hành Chi Thiên phiền toái, một kẻ đã sa sút, trắng tay…. có thể đối với Kỳ gia tạo thành uy hiếp gì, nhưng hắn vẫn cứ bám riết không tha.

Hắn thanh tỉnh….

Từ đầu đến cuối hắn so với bất kỳ ai đều thanh tỉnh,

Hắn cùng Hành Chi Thiên không có thâm cừu đại hận gì,

Duy nhất mối hận chính là…. Hành Chi Thiên đã cướp đi trái tim của Hành Chi Nhược.

Quảng trường kẻ lái chiếc xe màu bạc đâm vào Hành Chi Thiên kia…. đã bị cảnh sát bắt…. vụ tai nạn xe cộ ngoài ý muốn cùng hắn thoát không được quan hệ.

Yêu sâu, hận sâu, thương càng sâu.

Bên cạnh yêu là hủy diệt hay thành toàn, lui một bước có lẽ trời cao biển rộng.

Không phải ta yếu đuối,

Ta chỉ hy vọng nàng có thể hạnh phúc.

Lòng của ta thật sự rất đau, ta lại chỉ có thể dùng mỉm cười để đối mặt với nàng,

Ta muốn nàng biết, từng có một người rất yêu nàng…. yêu say đắm, và vẫn sẽ tiếp tục đến trọn đời….

Chi Nhược, em có hạnh phúc không….

Lần gặp mặt tiếp theo, em nhất định phải cười nói với anh, em rất hạnh phúc.

(EnD ACT 4.15)

P.S: Oa, đọc chap này ta thấy thương cho Bạch Lạc Hề quá, rất cao thượng, cao thượng đến làm cho người ta nhói lòng, thật mong bé cũng đạt được hạnh phúc, anyway, còn một ACT nữa là kết thúc chính văn. Go on!!!

The URI to TrackBack this entry is: https://letsenjoytogether.wordpress.com/2011/07/15/%e1%ba%a5u-nien-ky-s%e1%bb%b1-b%e1%bb%99-%e2%80%93-act-15-q4/trackback/

RSS feed for comments on this post.

16 phản hồiĐể lại bình luận

  1. 1 chap nữa kết thúc nhưng còn phiên ngoại “cá tháng 4” nữa nàng nhỉ ^^.Ta mê mẩn cái phiên ngoại luôn nha,đảm bảo xem xong cái đó,mọi ước mơ của fan gơ đều thành hiện thực🙂

    Chap này tội bạch lạc hề nên thôi,vote cho ảnh 1 phiếu.Chờ chap mới của nàng.Bỏ hết 2 tr kia làm cái này cũng được luôn.Ha ha =))

  2. Hay ! Cam dong >.<. Thank nang

  3. hôm nọ ta thất hứa với Thiên ca, nói là vote cho ca đến 1800, mà chị vote dc gần >200, mới có 17xx lại dừng lại TT^TT, hôm nay bù cho Thiên ca vậy
    cơ mà đọc chap này, thương cảm thì thương cảm, cũng chả vote cho Bạch ca 1 phiếu đâu
    các nàng thấy ta chung thủy hông ~^-^~

    ——

    cơ mà ta giữ đúng lời hứa với nàng Cesia nhá, duy bộ này là ta ứ có đọc QT =))
    thấy ta đáng yêu hem 3:-o

    đa ta nàng nhé :X:X:X

    ——

    nói sao nhỉ, trước đây cũng có người yêu ta như Bạch ca
    không chỉ 1 mà là 2 đấy,
    quen biết nhau từ nhỏ, cũng có 1 thời gian xa cách, đến khi gặp lại chỉ có ta quen biết họ, chứ họ chưa bao giờ quên ta
    ..
    fangirl cực thích nam chính phải bá đạo 1 chút nhưng lại cực kì chăm sóc, yêu thương nữ chính
    có lẽ vì thế mà ngay từ đầu tâm tư đã không đặt trên những nam phụ như Bạch ca
    ..
    con người thích đứng núi này trông núi nọ
    đến khi mất đi thì lại thấy hối tiếc
    nhưng nếu ta còn cơ hội để cảm thấy nuối tiếc vì đánh mất họ vào tay người khác
    ta sẽ không hàng đêm phải khóc, làm bạn với đống đam mĩ, ngôn tình…
    các nàng biết không
    lúc nhận ra mình thực sự yêu ai
    ta lại làm tổn thương người còn lại
    .. tai nạn, xe, máu, đổ trước mặt
    kinh khủng

    ——

    Nhược tỷ, quyết định của tỷ không sai
    ước gì đã từng có ai đó với em như Thiên ca với tỷ
    em đã không sai lầm như thế!

  4. thanks nàng

  5. Tình yêu của BLH với HCN sao mà cảm động. Mong rằng anh ấy rồi sẽ tìm được tình yêu của đời mình.
    Cám ơn nàng

  6. hic hic doc may chuong nay sao thay cam dong wa vay

  7. Bạch Lạc Hề giống như thiên thần vậy, không nên sống ở trên trần thế này mà phải là ở trên trời, không nên dính vào ba cái chuyện yêu đương làm chi để thêm đau lòng, cũng tội anh, anh cao thượng wa’

  8. a BLH tốt bụng wa….. đọc thấy ghét KTM, sao cứ dồn Thiên ca vào đường cùng thế

  9. thanks

  10. Thanks ss

  11. Bữa trước tính vote cho Chi Thiên đến 1909 phiếu. Nhưng mới được có hơn 1830 phiếu thì bị chặn vì … vote quá nhiều một lúc >,<
    Bi giờ thì được rùi ^___^
    Trong truyện này, người đáng thương nhất có lẽ là Lạc Hề. Ngay từ đầu, Yêu Chi và Kỳ Tú Minh đã không có chút xíu hi vọng nào. Nhưng Lạc Hề thì khác. Chi Nhược cho Lạc Hề hi vọng. Nhưng khi mong ước của Lạc Hề sắp đạt được thì nó lại vuột khỏi tay. Ôm hi vọng rồi thất vọng mới thật sự đau khổ.
    Nhưng biết làm sao được. Chi Nhược chỉ có một. Mà dù có đến 2 thì ta cũng không nghĩ Lạc Hề hợp với Chi Nhược. Lạc Hề giống anh trai của Chi Nhược hơn cả Yêu Chi.
    Sau Chi Thiên, có lẽ Yêu Chi mới là người phù hợp với Chi Nhược.

  12. tình yêu của Bạch đệ mang màu sắc tinh khiết của thần thánh nhe, thiệt là làm ta khóc nức nở………..

    chà, ta phải tu bao nhiêu kiếp mới có người yêu ta như thế nhỉ, hay mới có trái tim trong sạch như để yêu như tiểu đệ này ah….????

  13. thanks nàng nha!!!!!!!!!!!
    chả hiểu kiểu gì mà mình cứ nghĩ là Chi NHược mà lấy BLH thì rất rất được yêu thương như pé con…………..nhưng nghĩ chỉ là nghĩ thui…….hìhi
    Phải lấy Chi Thiên
    phải lấy
    phải lấy
    phải sống đến khi đầu trọc răng rung
    hiiiiiiiiiiii

  14. Ôi tiểu Bạch của iem~~~

  15. Hụ….Bạch ca…

  16. mỗi người có 1 cách yêu khác nhau. Tú Minh vì yêu nhưng không thể buông tay nên mới hận, Lạc Hề cũng vì yêu mà dù không muốn cũng chọn buông tay. Yêu nghiệt thì vì quá yêu nghiệt, quá thanh tỉnh, cũng lf quá yêu mà chọn không tái thương tổn cô nhóc của hắn. Chung quy là chỉ có nhóc Thiên được mụ mụ ưu ái, đến cuối vấn là dùng tùy hứng, bá đạo lại bao dung mà chiếm cứ tâm của Nhượ nhi =___=

    ps: tực sự rất nhớ 3 ông bà đi trước thời đại kia =|||= cha lớn cha nhỏ còn có mụ mụ biến thái~~~


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: